Thuở ba đảo hoang sơ rừng rú
Đoàn ghe bầu ngũ Quảng xa xăm
Tìm đất mới ngược Cửu Long ghé lại
Dựng ấp, xây làng, dừa từ đó lớn lên.
Đuốc lá dừa đốt rừng làm rẫy
Đêm bập bùng xua ác thú vây quanh
Đám rước dâu qua cầu tre lắc lẻo
Lửa lá dừa đẹp nón thúng, quai thao.
Sao kiếp tì nô dày đặc bóng đêm
Phận tá điền hai sương, một nắng
Mặt bán cho đất, lưng bán cho trời cháy đỏ
Mà vẫn đói nghèo làng xóm xác xơ.
Rồi những bó đuốc lá dừa lẻ loi
Đã quần tụ dưới ngọn cờ của Đảng
Hóa sông lửa quét thực dân, phong kiến
Cho mỗi sớm yên bình dừa hát khúc dân ca.
Nhưng hạnh phúc chưa tròn, vết thương còn đó
Chia cắt hai miền đau nhức thịt da
Máy chém đầy đường, đầu rơi máu chảy
Tức nước vỡ bờ, lửa Đồng Khởi em ơi!
Cha vượt Trường Sơn Nam tiến
Mẹ việc nước, việc nhà tần tảo sớm khuya
Giấu nước mắt tiễn đàn con ra trận
Đuốc lá dừa mấy độ bến sông quê.
Đó đây đạn cày bom xới
Bóng dừa nuôi giấu đoàn quân
Thân ngã xuống thành hầm hào, thành lũy
Sừng sững một phương, dáng đứng mấy nghìn năm.
Giờ non sông một dải
Cầu Cổ Chiên - Hàm Luông - Rạch Miễu
Như tay mẹ ôm hình hài ba đảo
Theo bè bạn dừa chảy về khắp nẻo
Vị ngọt nào thấm đẫm máu và hoa!
Tháng 3-2012