Ra đồng trong sớm mai xuân
nón trắng giằng hàng bên chân
có chiếc nón ai quai tím
giấu con mắt đen duyên thầm
Ở đâu khoe đầy sắc màu
ở đây mùa xuân áo nâu
giọng ai nghe chừng quen quá
tiếng em anh không nhầm đâu
Ngấn bùn in ngón tay thon
rung rinh đọt lá xanh non
mùa xuân quê mình đằm thắm
điệu lý bay không gợi buồn...
Thì ra mùa xuân đang làm mưa
cho mình nghe lại ngày xưa
thuở công chúa ngồi dệt vải
hoàng tử... dắt trâu đi bừa
Ngỡ chừng nguôi quên đã lâu
lòng anh mơ hồ phai màu
sáng nay bồi hồi điệu lý
còn đây mình với xưa sau...
Cho anh nghe thêm một lần
mùa xuân đang hát từ nguồn
giọng em ấm vào điệu lý
để lòng anh tràn hương xuân.